Wednesday, January 03, 2007

Mai Anh

Mở hàng cho blog thân thương này là Mai Anh - bạn nối khố từ thuở lên 12 tuổi. Hai đứa học cùng nhau lớp 6 đến lớp 9. Rồi lên trung học thì học cùng trường, hai lớp cách nhau 1 phòng học. Nhà hai đứa cách nhau một quãng đường ngắn tẹo teo, chắc chỉ khoảng 100m là cùng. Vì tuổi thơ gắn liền với nhau nên quãng đường từ nhà đứa nọ đến nhà đứa kia thân thuộc vô cùng và gần như là không có khoảng cách. Mỗi ngày của tuổi thơ tôi trôi qua cũng có đến 3 lần có mặt ở nhà Mai Anh, sáng chiều tối. Đều đặn như vắt chanh, như điểm danh trên lớp. Bố mẹ hai bên chẳng hiểu bọn tôi có chuyện gì mà nói với nhau nhiều thế. Thật sự, chúng tôi cũng chẳng hiểu nổi chính mình. Cứ ở bên cạnh nó là tôi tuôn ra đủ các thứ chuyện, trên trời dưới biển, rồi chuyện hàng ngày, chuyện đi học, rồi đùa cười, tưởng tượng đủ thứ. Cảm giác như cuộc sống xung quanh biến mất, chỉ còn hai đứa với thế giới mộng mơ. Tôi đã chia sẻ với nó được rất nhiều điều. Nó là một đứa ít nói, kín tiếng và biết giữ bí mật. Tuổi thơ êm đềm trôi qua.
Đến ngày tôi chuyển nhà, ở cách xa nó đến 3km. Nhưng đều đặn tôi vẫn đến chơi với nó hàng tuần. Rồi điện thoại nói chuyện. Thời gian này bắt đầu bận học bận làm, cả hai đứa đều đã lớn và có thêm nhiều bạn hơn, có nhiều mối quan tâm riêng hơn. Thói quen chia sẻ của tôi vẫn chưa bao giờ bỏ được. Cứ mỗi lần gặp nó, tôi lại tổng kết lại những gì tôi đã trải qua trong quãng thời gian vừa rồi.
Chúng tôi có nhiều kỷ niệm và những thói quen không thể bỏ được. Năm nào, tết âm lịch chúng tôi cũng dành riêng một ngày để đi chơi với nhau. Đặc biệt là ngày 30 Tết, sau khi đã làm bữa cơm tất niên, hai đứa lại rủ nhau đi ra phố. Lang thang khắp phố phường và trò chuyện. Mục quan trọng nhất trong buổi đi chơi này là tổng kết những gì đã đạt được trong năm cũ và những mong muốn cho năm mới. Hai đứa đều chúc cho nhau đạt được điều mình mong muốn. Hai đứa như những người bạn tâm hồn, hiểu nhau qua từng câu nói và ánh mắt.
Bao nhiêu thời gian đã trôi qua, bao nhiêu kỷ niệm hai đứa đã có với nhau chẳng thể nào kể hết được. Chắc phải quay lại với câu chuyện về Mai Anh vài lần nữa.
Mai Anh blog

No comments:

Post a Comment