Monday, September 01, 2008

Bé gái yêu yêu

Ai yêu mái tóc trẻ thơ, mới sinh nên còn lưa thưa, mềm như lụa, mịn như nhung, bồng bềnh đến nỗi không thể chải ép xuống được. Mái tóc ấy còn hơi quăn quăn nữa. Chắc là yêu kinh khủng ấy! Thử đến thăm em rồi chạm vào mà xem.

Lại một nàng công chúa giống bố như đúc (chắc phụ nữ là đi đẻ thuê rồi, con mình mà chả giống mình nét nào nhỉ!). Giống bố nhưng chắc có lây nét của mẹ nên xinh hơn bố là chắc rồi. Có ai biết em là ai không nào? Nghe nhạc hiệu đoán chương trình đi:


Đã biết em là ai chưa nào? Chịu rồi chứ gì, vì em giống bố, mà bố em đã được giới thiệu ở đây bao giờ đâu nhỉ!

Xin mời ngắm gia đình hạnh phúc của em:


Đã nhận ra bố mẹ em chưa ạ?

Vâng, mẹ em là bạn thân của cô Giang đấy ạ. Còn em là Nguyễn Khánh Đan (Sinh ngày: 28 - 4 - 2008, tại Hà Nội).

Chắc mọi người chưa được xem ảnh cưới của bố mẹ em đâu nhỉ, ngày ấy họ làm to lắm, hoành tráng lắm, mà chả mời em đi cùng gì cả, thế có quá đáng không cơ chứ! Xem họ cưới nhau này:


Ngày ấy nhìn mẹ em "ngon" nhờ! Hihi, ai muốn xem thêm ảnh cưới của bố mẹ em thì vào đây nhé! Thơm tất cả mọi người!

Sunday, March 23, 2008

Một cu tí mới ra đời




Nhìn cái ảnh biết ngay mẹ nó là ai, bố nó là ai rồi nhỉ. Chỉ có điều chưa có thông tin đầy đủ về cháu thôi. Chờ một tí nhé!

Đây, tên cháu đây:

Nguyễn Thuỵ San
Sinh ngày 2/1/2008 tại Geneve, Thuỵ Sỹ.

Đây là bố mẹ cháu thuở mới cưới:


Đây là bố mẹ cháu sau đó vài năm, trước khi quyết định có cháu trong cuộc đời họ:

Thursday, August 02, 2007

Pchan

Gia đình Pchan

Pchan là con của em Dung, bạn chat chit với tôi. Quen biết nhau tình cờ trên WTT rồi thành bạn từ ngày Pchan ra đời. Thế nên bài này là dành cho Pchan là chính, em Dung ké thôi.

Pchan bây giờ tròn 5 tháng tuổi rồi, trộm vía, lớn nhanh lắm. Mẹ Pchan suốt ngày kêu ít sữa, chẳng có cho con bú, thế mà nó lớn như thổi. Chẳng bù cho mình tí nào nhỉ.

Hàng ngày, Dung và tôi ngồi cập nhật tình hình của hai đứa trẻ cho nhau. Câu chuyện buôn bán chỉ quanh quẩn với việc ăn, ị, rồi đôi khi lan man sang vấn đề mua sắm gì cho con. Ấy vậy mà, ngày buôn mấy lần đấy, không hết chuyện.

Pchan sống ở tỉnh Quebec, cách xa chỗ chúng tôi ở nên chưa biết bao giờ mới có dịp đi thăm nhau. Pchan chỉ sống cùng bố mẹ thôi, cách xa họ hàng. Thỉnh thoảng hàng tuần có ông bà nội tới thăm. Hoặc bố mẹ đưa Pchan đi thăm ông bà ở Montreal.

Từ lúc sinh ra, Pchan đã là một hot boy được nhiều người biết tiếng với những biệt danh do mẹ Dung sáng tác như "du côn nửa mùa" (bởi lúc mới sinh Pchan bị đặt vào lồng ấp cho trẻ, bị cạo mất ít tóc quanh tai nên mẹ Dung cảm thấy rất ghét cái mái tóc ấy). Bây giờ Pchan sành điệu lắm rồi, biết lẫy mấy vòng, từ thảm ra cả đất; nghe IPod; đua nhan sắc cả với bạn gấu Pooh.

Mẹ Dung yêu Pchan rất nhiều, chăm sóc Pchan không chê vào đâu được, cẩn thận đến nỗi giờ Pchan vẫn chưa được dẫm chân xuống ghế, giường hay mặt đất vì mẹ Pchan sợ ... cứng quá so với đôi chân mỏng manh của Pchan.

Cả nhà xem Pchan "sành điệu" như thế nào nhé:


Blog của Pchan

Sunday, April 01, 2007

Ánh - Hoài và Emily Bảo Anh

Hai gia đình chúng tôi cứ như có duyên nợ với nhau. Năm 2003, chồng tôi và Ánh cùng sang học ở trường Da-Yeh. Năm 2005 cùng về nước cưới vợ rồi lại cùng đi sang Canada học tiếp nghiên cứu sinh. Cả hai cùng đưa vợ sang và cùng sinh con ở bên này.
Chỉ khác nhau là khi sang Canada, chồng tôi học ở Waterloo, còn Ánh học ở Windsor nên hai gia đình không được ở gần nhau. Giá mà ở gần nhau thì vui nhỉ! Thỉnh thoảng còn gặp nhau cuối tuần, buôn bán dưa lê dưa táo, rồi đi chợ chơi. Có thêm hai nhóc con để cho chúng nó chơi với nhau càng vui nữa.
Nhóc nhà Ánh là con gái, Emily Lê Bảo Anh. Nhóc sinh trước cu tí 2 tháng, ngày 27-11-2006. Thế là về năm dương lịch là hơn hẳn 1 tuổi rồi. Nhưng năm âm lịch thì vẫn cùng tuổi. Coi nhau là bạn nhé, để lớn lên còn chơi với nhau cho dễ.
Emily được mẹ Hoài chăm sóc rất tốt nên bụ bẫm (trộm vía cháu tôi). Bây giờ tròn 4 tháng tuổi và đã bắt đầu ăn dặm. Ăn mau chóng lớn nhé, bao giờ cu tí đến chơi thì đừng có bắt nạt cu tí, cào mặt cu tí nhé! Trông bạn Emily to con hơn hẳn cu tí rồi đấy.

Emily Lê Bảo Anh, sinh ngày 27-11-2006
tại Windsor, Canada

Trang ảnh của Emily

Friday, March 30, 2007

Công ty Transworld

Nghe tên công ty kêu nhỉ! Vận tải Toàn Cầu cơ đấy. Đây là công ty thứ hai mà tôi làm, và làm đến lúc lên đường sang Canada. Cái lý do tôi rời khỏi công ty 3DMARCOM là vì các bạn thân trong công ty đã nghỉ gần hết, tôi cảm thấy buồn chán. Cái lý do tôi vào công ty Transworld là vì hôm đến nộp hồ sơ, gặp Thục Anh, tôi ấn tượng quá nên khi công ty gọi đi làm tôi đồng ý ngay.
Thục Anh - cái tên nghe đã thấy hiền. Nhưng đố ai bảo Thục Anh hiền đấy. Hehe! Thục Anh không hiền, không dữ, nhưng không ai bắt nạt được. Nói năng lý luận rất ghê. Thế mà lại phải làm bạn với tôi. Một đứa hay nói năng lung tung. Nhiều khi tôi nói xong bị nó bẻ lại, chẳng biết nói làm sao. Tôi toàn lý sự cùn, hoặc nói ra những điều mình không hiểu lắm. Bố tôi nhắc nhở tôi mãi chuyện ăn nói rồi mà vẫn không cải thiện được. Khổ thế đấy! Ăn nói cũng phải có khiếu. Nói thế cũng không hẳn đúng, phải kiên trì luyện tập thì mới thành công được. Nhưng tôi chịu (cái tính thoả mãn với hiện tại, đầu hàng trước khó khăn xấu thế đấy :D).
Thục Anh có nước da trắng như trứng gà bóc, dáng người cao gầy, có một gu ăn mặc riêng. Tôi thì thích nhưng không bắt chước được. Hai đứa từ ngày làm cùng nhau thì gắn bó như một đôi bạn thân. Tôi nói là như vì ngoài giờ đi làm ra, chúng tôi ít gặp nhau, ít chia sẻ và nhiều cái về Thục Anh mà tôi không bao giờ được biết đến (có nhất thiết bạn thân thì phải chia sẻ mọi thứ không nhỉ?). Tôi và nó cùng đi ăn trưa, cùng đi mua sắm, cùng đi ăn vặt sau giờ làm việc, cùng đi siêu thị. Hai đứa mà đi mua vải thì trừ phi mảnh đó là mảnh duy nhất thì phải chịu, chứ không là hai đứa mua giống hệt nhau, may thì cũng gần như giống hệt nhau, chỉ khác một chút cho người ta đỡ tưởng là đồng phục thôi. Hehe! Khi làm việc thì hợp tác ăn ý, ăn ý đến nỗi anh Tuấn Anh GMT phải thừa nhận rằng chưa thấy cặp đôi nào ăn ý như thế. Chỉ có hai chúng tôi xử lý mọi công việc giấy tờ của công ty - nhập, xuất, vận tải trong nước, hải quan... Cái thời hoàng kim oanh liệt ấy kết thúc khi Thục Anh xin nghỉ vào tháng 8 năm 2005. Tôi buồn kinh khủng, cảm thấy stress nữa vì thời gian đó tôi chuẩn bị kết hôn, tôi muốn có nhiều thời gian để chuẩn bị. Vậy mà bạn lại nghỉ, để lại cho tôi đống giấy tờ ngập đầu. Thế rồi cũng qua cái thời gian ấy. Đám cưới tôi bạn không đến dự. Chẳng buồn, cũng chẳng trách. Tôi vừa như chấp nhận, vừa như chịu đựng, mà cũng chẳng biết mình chấp nhận hay chịu đựng cái gì nữa (nói thế thể nào nó cũng quạt cho vào mặt là cái tội nói không suy nghĩ, hehe).
Bây giờ thì chỉ gặp nhau qua YM, thỉnh thoảng tóm được nhau thì tay bắt mặt mừng, chuyện con chuyện cái. Ôn lại ngày xưa lại cười hỷ hả: Các em nó bảo hai chị già này vui thật đấy, thân nhau thật đấy. Thế là thích! (Hai đứa già nhất công ty, chỉ sau sếp thôi mà lỵ)

Thục Anh và con trai Hoàng Nhật Huy (Sinh ngày: 5-7-2006)

Sau khi Thục Anh nghỉ, tôi làm việc với em Châm. Hồng Châm - cái tên nghe như Hồng Ngâm ấy nhỉ. Đáng lẽ em tôi có cái tên đẹp hơn Hồng Trâm, nhưng lý do là ngày xưa, các cụ làm giấy khai sinh không phân biệt được sự khác nhau của chữ Ch và Tr nên cái tên em tôi nó mới nghe như vậy. Em Châm là một người có khả năng chịu đựng rất tốt - nhất là lại được rèn luyện trong môi trường công ty tôi. Chị em tôi tính cách khác hẳn nhau. Nhưng lại tìm được điểm chung vào thời điểm đó: có người yêu đi học nước ngoài. Chia sẻ những điều mà chỉ có người trong cuộc mới hiểu được. Ngày nào cũng bên nhau, ngày nào cũng đi làm về cùng nhau. Có lần, tôi đến nhà em, hai chị em ngồi nói chuyện suông mãi mới dứt ra được. Cảm giác chẳng muốn về vì câu chuyện còn dài. Mỗi cuộc đời có một lựa chọn riêng. Tôi hạnh phúc bên chồng và con trai. Em đổ vỡ với mối tình dài từ thời trung học. Vẫn thỉnh thoảng online an ủi nhau. Mong sao em chóng quên, mong sao em sẽ tìm được hạnh phúc mới. Nghe em nói tự tin lắm, nhưng lại bảo tôi: Giá mà có chị ở đây, em sẽ khóc cho thoả lòng với chị. Thương em nhiều lắm! Khóc cũng là một cách giải toả mà, cứ khóc cho vơi nỗi buồn em nhé! Rồi ngày mai trời lại nắng lên mà!



Từ trái sang: Đại - Vân - Giang - Châm
(Ảnh chụp hôm liên hoan chia tay tôi
Trông mấy đứa đứng điệu như một ban nhạc ấy nhỉ!)

Thursday, March 15, 2007

Công ty 3DMARCOM

Đây là công ty đầu tiên tôi làm việc chính thức sau khi tốt nghiệp. Nơi đây đã dạy cho tôi nhiều bài học kinh nghiệm, để lại trong tôi nhiều tình cảm thân thương, cho tôi quen biết và trở nên thân thiết với những con người mới, hoàn toàn khác tôi. Bây giờ dù không còn làm việc ở đó, chúng tôi vẫn liên hệ với nhau, vẫn cập nhật thông tin về cuộc sống của nhau.

Người tôi luôn quan tâm, dành nhiều tình cảm và sự sẻ chia nhất là chị Hương. Chị có một tuổi thơ vất vả, một thời thiếu nữ sôi động. Bước sang tuổi 30, chị trưởng thành như lột xác vậy. Chị em tôi thân nhau bởi vì những ấn tượng về cách sống của nhau. Chị có cách sống rất nghệ sĩ bởi chị là hoạ sỹ :D Phiêu du, bềnh bồng, lãng đãng. Cách nói năng của chị thì không thể tưởng tượng được về sự phong phú trong từ ngữ. Nó khiến cho người nghe hình dung ra sự việc một cách thô bạo nhất :P (chị Hương đấy, thế mới là chị Hương). Bên ngoài, chị lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ, sống nhiệt huyết, quên đời... Nhưng bên trong, chị là một người phụ nữ yếu đuối, dễ khóc nhè, mủi lòng trước những cảnh đời bất hạnh. Phải chăng khi cuộc sống có điều bất hạnh, người ta lại dễ tìm đến với những cảnh đời giống mình chăng. Chị yêu thương những gì xưa cũ, những gì nguyên gốc, ghét cái ngoại lai, lai căng. Chị thân thiết với anh Thắng, đi đâu cũng như một đôi, ấy vậy mà lại chẳng thành đôi. Thường xuyên rủ tôi đi lê la quán xá, mua sắm vải vóc. Cái góc chợ Đồng Xuân là nơi chị em tôi thường lui tới. Chị là người khuyên tôi sống đúng là mình. Sống với những gì mình đáng được hưởng. Khi tình yêu của tôi đứng trước thử thách, tôi vẫn lạc quan. Nhiều người khuyên tôi nên cẩn thận, đừng nhìn đời màu hồng. Chỉ có chị bảo tôi: em đã mất bao công sức mới có được màu hồng ấy, cứ nhìn bằng màu hồng đi em. Và tình yêu của chúng tôi cứ mãi lãng mạn, cứ mãi màu hồng cho đến bây giờ. Tôi ngoan nhỉ, biết nghe lời ghê cơ. Chị như một người bạn lớn, luôn luôn biết cách làm cho tôi vui, giúp tôi nhìn nhận đúng những gì mình có. Hạnh phúc ghê! Yêu chị quá chừng.
Blog của chị Hương


Trang béo - lúc nào cũng béo. Người ta béo khoẻ, mình béo ốm. Thế mới thương! Nhưng chẳng ai tôi gặp lại để lại cho tôi nhiều ấn tượng đến thế. Nó làm cho tôi tâm phục khẩu phục bởi sự từng trải, những kinh nghiệm phong phú, kiến thức sâu rộng. Nó đi nhiều, biết nhiều. Bố mẹ là hoạ sỹ nên con cũng lãng đãng chăng. Nó lãng đãng cũng có, thực tế thì còn có nhiều hơn. Dân làm Public Relation nên đầu óc nhạy bén kinh khủng. Lúc nào cũng nhìn thấy cơ hội để kiếm tiền. Biết chơi piano, biết hát - mà hát hay. Cái bài "Tình nghệ sỹ" nó hát thì chắc Thanh Lam cũng phải ngả mũ. Nó xinh. Nhiều anh theo. Đến lúc lấy chồng thì không biết bao nhiêu anh vỡ mộng. Tôi yêu nó. Suốt ngày mong được trò chuyện với nó. Hai đứa bằng tuổi mà nó cứ như chị tôi ấy. Nói năng già dặn lắm. Tôi cứ ngô nghê mãi chẳng chịu lớn. Nhiều việc tôi làm cũng là bắt chước nó. Nhất là việc tổ chức đám cưới. Nó một tay lo liệu hết. Tôi cũng le te tự làm. Bây giờ, thỉnh thoảng gặp nhau trên mạng, nói cười bả lả với nhau, thấy yêu sao cái ngày xưa bên nhau quá.

Sunday, January 14, 2007

Van Ha

Cái ngày mới bước chân vào đại học, sau khi điểm danh và làm quen, người đầu tiên bị tôi ghét có lẽ là Vân Hà. Haha! Lý do rất đơn giản vì Vân Hà trùng tên với cô hiệu trưởng ở trường PTTH Thăng Long, nơi tôi học 3 năm trời. Mãi đến 2 năm sau, tôi và Vân Hà mới bắt đầu thân nhau. Có lẽ vì tôi đã quên đi cái ấn tượng ban đầu kia. Hai đứa chúng tôi có một thời gian tuyệt vời dành cho nhau khi học ở trường. Những buổi nghỉ giải lao, hai đứa đi lang thang trong sân trường, khi các bạn đã vào lớp hết, vẫn chưa muốn vào, hai đứa ra một gốc cây ngồi nói chuyện tiếp. Những buổi sáng cùng nhau đi học, cùng nhau ăn sáng, chia nhau quả trứng vịt lộn, vì một đứa chỉ thích ăn lòng đỏ (tôi) và một đứa chỉ thích ăn con vịt. Chúng tôi đi đâu cũng có nhau. Xa một chút là nhớ. Về nhà thì thôi, chứ đã đến lớp thì thành cặp bài trùng. Đi học tiếng Trung cùng với nhau, trong khi cô giáo dạy cả lớp đọc, hai đứa cứ ngồi cười ngặt nghẽo vì không thể nào phát âm cho chuẩn được.
Ra trường, mỗi đứa làm một nơi, nhưng chúng tôi vẫn đi chơi cùng với nhau, đến nhà nhau, rồi đi mua sắm cùng nhau. Mỗi lần sinh nhật, hai đứa lại có một kỷ niệm mới. Năm nào cũng thật ấn tượng. Có lần, chúng tôi đi chùa cùng nhau, chỉ để ngồi nói chuyện về nhân sinh quan, về những điều tôi mong muốn cho Vân Hà. Ngày sinh nhật vào cái năm chồng tôi đi học Đài Loan (2003), Vân Hà là người bạn thân duy nhất có mặt, đã kéo tôi ra khỏi những dòng nước mắt buồn bã, đưa tôi trở về với những tiếng cười giòn giã của cả hai đứa. Rồi ngày sinh nhật Vân Hà năm 2004, tôi đã thay nó tổ chức ở nhà tôi và mời các bạn thân của tôi đến. Sinh nhật không có quà, nhưng những tình cảm trong bữa sinh nhật đó chắc sẽ theo Vân Hà mãi mãi.
Hiện giờ, Vân Hà của tôi đang chuẩn bị cho một tổ ấm tương lai, mong đây sẽ là bến đỗ hạnh phúc. Nó đã từng ao ước có một tình yêu lãng mạn và một cuộc hôn nhân lãng mạn. Mong rằng cuộc sống hãy luôn nhẹ nhàng với nó! Yêu nó biết bao nhiêu!