Cái ngày mới bước chân vào đại học, sau khi điểm danh và làm quen, người đầu tiên bị tôi ghét có lẽ là Vân Hà. Haha! Lý do rất đơn giản vì Vân Hà trùng tên với cô hiệu trưởng ở trường PTTH Thăng Long, nơi tôi học 3 năm trời. Mãi đến 2 năm sau, tôi và Vân Hà mới bắt đầu thân nhau. Có lẽ vì tôi đã quên đi cái ấn tượng ban đầu kia. Hai đứa chúng tôi có một thời gian tuyệt vời dành cho nhau khi học ở trường. Những buổi nghỉ giải lao, hai đứa đi lang thang trong sân trường, khi các bạn đã vào lớp hết, vẫn chưa muốn vào, hai đứa ra một gốc cây ngồi nói chuyện tiếp. Những buổi sáng cùng nhau đi học, cùng nhau ăn sáng, chia nhau quả trứng vịt lộn, vì một đứa chỉ thích ăn lòng đỏ (tôi) và một đứa chỉ thích ăn con vịt. Chúng tôi đi đâu cũng có nhau. Xa một chút là nhớ. Về nhà thì thôi, chứ đã đến lớp thì thành cặp bài trùng. Đi học tiếng Trung cùng với nhau, trong khi cô giáo dạy cả lớp đọc, hai đứa cứ ngồi cười ngặt nghẽo vì không thể nào phát âm cho chuẩn được.
Ra trường, mỗi đứa làm một nơi, nhưng chúng tôi vẫn đi chơi cùng với nhau, đến nhà nhau, rồi đi mua sắm cùng nhau. Mỗi lần sinh nhật, hai đứa lại có một kỷ niệm mới. Năm nào cũng thật ấn tượng. Có lần, chúng tôi đi chùa cùng nhau, chỉ để ngồi nói chuyện về nhân sinh quan, về những điều tôi mong muốn cho Vân Hà. Ngày sinh nhật vào cái năm chồng tôi đi học Đài Loan (2003), Vân Hà là người bạn thân duy nhất có mặt, đã kéo tôi ra khỏi những dòng nước mắt buồn bã, đưa tôi trở về với những tiếng cười giòn giã của cả hai đứa. Rồi ngày sinh nhật Vân Hà năm 2004, tôi đã thay nó tổ chức ở nhà tôi và mời các bạn thân của tôi đến. Sinh nhật không có quà, nhưng những tình cảm trong bữa sinh nhật đó chắc sẽ theo Vân Hà mãi mãi.
Hiện giờ, Vân Hà của tôi đang chuẩn bị cho một tổ ấm tương lai, mong đây sẽ là bến đỗ hạnh phúc. Nó đã từng ao ước có một tình yêu lãng mạn và một cuộc hôn nhân lãng mạn. Mong rằng cuộc sống hãy luôn nhẹ nhàng với nó! Yêu nó biết bao nhiêu!

Chị Tú là một người bạn Việt Nam đầu tiên mà mình quen ở Canada. Chị tham gia Webtretho và mình cũng vậy. Tình cờ gặp nhau trong forum rồi hẹn hò liên lạc với nhau, bây giờ hai chị em thân nhau lắm rồi, hầu như ngày nào cũng trò chuyện qua Yahoo Messenger.
Chị Tú có một bé trai rất xinh tên là Lý Kiến Văn. Cháu có nick name ở nhà là Cheechoo.
Bé Lý Kiến Văn, sinh ngày 2 - 9 - 2006 tại Toronto, Canada Hiện nay, chị đang sống tại Montreal. Một thành phố thuộc tỉnh Quebec. Hai chị em chưa có dịp nào để gặp nhau cả. Mong là trong tương lai mình sẽ có dịp đến Montreal để gặp chị và bế bé Cheechoo. Cu tí nhà mình cũng có một ít quần áo cũ của Cheechoo để được hưởng cái may mắn của Cheechoo rồi. Chúc bé Cheechoo hay ăn chóng lớn cho bố mẹ yên tâm nhé!
Cháu cười xinh chưa này Website của Cheechoo
Hồng Phương là bạn học cùng đại học với tôi. Lúc mới vào học chúng tôi không thân nhau, cũng chưa hiểu nhiều về nhau. Mãi cho đến lúc lớp tôi tổ chức liên hoan nhân dịp Rằm tháng 8, lớp tôi giao lưu với lớp anh Sơn bên Học Viện Quân Y, rồi tôi quen với anh Sơn và anh Hoài, kết nghĩa anh em, tôi mới bắt đầu để ý đến Phương. Lý do cũng thật đơn giản. Anh Hoài đã để ý đến Phương và tìm cách tiếp cận. Tôi thì cũng tiếp cận với Phương để tìm hiểu xem làm sao mà anh Hoài lại thích Phương. Tò mò quá phải không. Dần dần cảm thấy thân với nhau lúc nào không biết. Rồi cuộc sống cứ đưa ra hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Phương từ chối tình cảm của anh Hoài. Một thời gian sau, Phương chấp nhận tình cảm của anh Sơn. Thế là giữa hai anh lại phải có một thoả thuận ngầm vì hai anh là bạn thân của nhau.
Thời sinh viên của tôi gắn bó với các anh trai và mối quan hệ lòng vòng này của họ. Đến bây giờ, chúng tôi vẫn thân nhau. Anh Sơn có cơ hội đi du học Nhật Bản sau khi tốt nghiệp. Sau khi anh đi học một năm thì quay về VN và tổ chức đám cưới với Phương. Một thời gian ngắn sau, Phương cũng sang Nhật với anh. Bây giờ, hai người đã sinh ra một bé gái - bé Hà Linh, giống anh Sơn như đúc.
Bé Hồ Hà Linh - sinh ngày 23 - 12 - 2006 tại Nhật Bản.
Trang web của bé Hà Linh
Anh Hoài sau khi tốt nghiệp đã đi công tác ở Đông Hà, Quảng Trị. Gần đây anh mới quay trở lại Hà Nội để học tiếp. Chính anh Hoài là người đã dạy cho tôi biết yêu Hà Nội, mặc dù tôi sinh ra ở Hà Nội, còn anh quê ở Thanh Hoá. Cuộc sống đã đem đến cho tôi thật nhiều bạn tốt. Tôi cảm thấy mình thật may mắn.
Mở hàng cho blog thân thương này là Mai Anh - bạn nối khố từ thuở lên 12 tuổi. Hai đứa học cùng nhau lớp 6 đến lớp 9. Rồi lên trung học thì học cùng trường, hai lớp cách nhau 1 phòng học. Nhà hai đứa cách nhau một quãng đường ngắn tẹo teo, chắc chỉ khoảng 100m là cùng. Vì tuổi thơ gắn liền với nhau nên quãng đường từ nhà đứa nọ đến nhà đứa kia thân thuộc vô cùng và gần như là không có khoảng cách. Mỗi ngày của tuổi thơ tôi trôi qua cũng có đến 3 lần có mặt ở nhà Mai Anh, sáng chiều tối. Đều đặn như vắt chanh, như điểm danh trên lớp. Bố mẹ hai bên chẳng hiểu bọn tôi có chuyện gì mà nói với nhau nhiều thế. Thật sự, chúng tôi cũng chẳng hiểu nổi chính mình. Cứ ở bên cạnh nó là tôi tuôn ra đủ các thứ chuyện, trên trời dưới biển, rồi chuyện hàng ngày, chuyện đi học, rồi đùa cười, tưởng tượng đủ thứ. Cảm giác như cuộc sống xung quanh biến mất, chỉ còn hai đứa với thế giới mộng mơ. Tôi đã chia sẻ với nó được rất nhiều điều. Nó là một đứa ít nói, kín tiếng và biết giữ bí mật. Tuổi thơ êm đềm trôi qua.
Đến ngày tôi chuyển nhà, ở cách xa nó đến 3km. Nhưng đều đặn tôi vẫn đến chơi với nó hàng tuần. Rồi điện thoại nói chuyện. Thời gian này bắt đầu bận học bận làm, cả hai đứa đều đã lớn và có thêm nhiều bạn hơn, có nhiều mối quan tâm riêng hơn. Thói quen chia sẻ của tôi vẫn chưa bao giờ bỏ được. Cứ mỗi lần gặp nó, tôi lại tổng kết lại những gì tôi đã trải qua trong quãng thời gian vừa rồi.
Chúng tôi có nhiều kỷ niệm và những thói quen không thể bỏ được. Năm nào, tết âm lịch chúng tôi cũng dành riêng một ngày để đi chơi với nhau. Đặc biệt là ngày 30 Tết, sau khi đã làm bữa cơm tất niên, hai đứa lại rủ nhau đi ra phố. Lang thang khắp phố phường và trò chuyện. Mục quan trọng nhất trong buổi đi chơi này là tổng kết những gì đã đạt được trong năm cũ và những mong muốn cho năm mới. Hai đứa đều chúc cho nhau đạt được điều mình mong muốn. Hai đứa như những người bạn tâm hồn, hiểu nhau qua từng câu nói và ánh mắt.
Bao nhiêu thời gian đã trôi qua, bao nhiêu kỷ niệm hai đứa đã có với nhau chẳng thể nào kể hết được. Chắc phải quay lại với câu chuyện về Mai Anh vài lần nữa.
Mai Anh blog